Không gian nghệ thuật Boundaries Space: đúng như cái tên, hễ bước vào là người ta có cảm tưởng chênh vênh như đứng ở giữa ranh giới hai miền tối sáng. Thức nhớ lại trước buổi nhạc tối qua, Dế Mèn đã nhắc đến địa chỉ này, trong trường hợp không hẹn được chị Mộc... ngay tại quán, tìm chị ấy, chị ấy là một nghệ sỹ có tiếng, hình như là một họa sỹ, hay cái gì phức tạp ngang ngửa như thế.
Chương 10 Đã rất gần sông Hồng. Nhưng không sang bên kia sông, không đi về lối cầu Chương Dương lộng gió, nơi giống như một cây kéo lạnh tanh xuyên qua miếng vải kim tuyến, chia cắt hai mảng ngoại vi thành phố. Thay vào đó, đi về phía Lương Yên, một mê lộ buồn bã trườn về phía xa, bỏ lại thành phố sau lưng. Hùng Panô có cảm giác nếu đi tiếp chẳng chóng thì chày cũng mất hút vào bóng tối, rơi vào đường hầm thời gian. Nhưng nhóm bạn chỉ dừng chân ở đầu phố, khu vực sáng chói với tòa nhà Creative City ngập tràn màu sắc cơ bản, được bao quanh bởi một chiếc cầu thang bám tường màu đỏ ối, tựa một chiếc lưỡi dài tanh tưởi mọc lên từ mặt đất. Nhưng ở bên này đường, quán cafe Những Đứa Con Của Cá Mập hầu như chỉ dùng đèn bóng sợi đốt tròn, tỏa ánh sáng vàng vọt sưởi ấm hàng ngàn miếng gỗ ốp lên tường, cổng, cửa cùng chiếc cầu mô phỏng vắt qua một dòng sông mini. Và điểm xuyết vào đó là những tấm thảm bằng lá cây giả, những vòng nguyệt quế khổng lồ, những dây leo được kết y như thật, như bò r...