Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Mùa hạ đầu tiên (Chương 11)

Không gian nghệ thuật Boundaries Space: đúng như cái tên, hễ bước vào là người ta có cảm tưởng chênh vênh như đứng ở giữa ranh giới hai miền tối sáng. Thức nhớ lại trước buổi nhạc tối qua, Dế Mèn đã nhắc đến địa chỉ này, trong trường hợp không hẹn được chị Mộc... ngay tại quán, tìm chị ấy, chị ấy là một nghệ sỹ có tiếng, hình như là một họa sỹ, hay cái gì phức tạp ngang ngửa như thế.
Các bài đăng gần đây

Mùa hạ đầu tiên (Chương 10_

Chương 10 Đã rất gần sông Hồng. Nhưng không sang bên kia sông, không đi về lối cầu Chương Dương lộng gió, nơi giống như một cây kéo lạnh tanh xuyên qua miếng vải kim tuyến, chia cắt hai mảng ngoại vi thành phố. Thay vào đó, đi về phía Lương Yên, một mê lộ buồn bã trườn về phía xa, bỏ lại thành phố sau lưng. Hùng Panô có cảm giác nếu đi tiếp chẳng chóng thì chày cũng mất hút vào bóng tối, rơi vào đường hầm thời gian. Nhưng nhóm bạn chỉ dừng chân ở đầu phố, khu vực sáng chói với tòa nhà Creative City ngập tràn màu sắc cơ bản, được bao quanh bởi một chiếc cầu thang bám tường màu đỏ ối, tựa một chiếc lưỡi dài tanh tưởi mọc lên từ mặt đất. Nhưng ở bên này đường, quán cafe Những Đứa Con Của Cá Mập hầu như chỉ dùng đèn bóng sợi đốt tròn, tỏa ánh sáng vàng vọt sưởi ấm hàng ngàn miếng gỗ ốp lên tường, cổng, cửa cùng chiếc cầu mô phỏng vắt qua một dòng sông mini. Và điểm xuyết vào đó là những tấm thảm bằng lá cây giả, những vòng nguyệt quế khổng lồ, những dây leo được kết y như thật, như bò r...

Mùa hạ đầu tiên (Chương 9)

Lần trước khi dầm mình trong khói thuốc mê loạn, Hùng Panô đã không ngắm nhìn được kỹ càng nhân ảnh của người đàn bà mang tên Thu Hà kia. Bây giờ gặp lại giữa quán cafe thưa vắng ven hồ Nam Đồng, trong âm vang những bài không tên đánh số của Vũ Thành An vốn chưa bao giờ hợp với những trưa Hà Nội ngột ngạt, anh biết rằng vì sao mình lại nhận giao kèo nhanh đến vậy. Thu Hà thuộc về một mẫu nữ nhân dường như xuất hiện từ không trung, ngồi xuống lặng lẽ bên đời chúng ta và cắt đứt chuỗi sự kiện tẻ nhạt ngày thường của chúng ta để biến nó thành truyện ngắn. Cái cảm giác lần đầu gặp gỡ đã trở lại vẹn nguyên.

Mùa hạ đầu tiên (Chương 8)

Nắng như thiêu đốt, xóa bay biến gần như tất cả những tín hiệu thẩm mỹ trong phố phường. Cái vỉa hè móp lại, bụi chẳng buồn bay. Người ta nhìn lên hàng cây cao bằng con mắt chiêm bái, khiếp hãi tưởng tượng về lượng dân cư của thành phố, về những chuyến xe nhà tù di động trở sinh viên nghìn nghịt đi trên những nẻo vô vọng, nhăn mặt nói với nhau rằng tháng 6 năm nay sẽ đi vào lịch sử.

Mùa hạ đầu tiên (Chương 7)

Cả Thức và Mai Hạnh đều không vượt qua được kỳ thi, suy cho cùng cũng là hệ quả tất yếu của cái gọi là sự tráo trở của phương pháp . Với Thức, màn suy luận thiên tài dựa trên những từ khóa học được và niềm tin vững chắc vào phương pháp chấm bài đánh giá cao những liên hệ thực tế đã không thể bù đắp cho anh đúng nửa điểm còn thiếu của cái môn anh đã hai lần thi trượt. “Cái trò chơi khăm dựa trên từ vựng này...” – Thức nói thế - "...đòi hỏi một kiểu trí năng ngoan ngoãn". Cái kiểu trí năng ngoan ngoãn đó thì muôn đời Thức không bao giờ có được. Nhưng chỉ mất ba ngày, cậu đã lấy lại được nét tươi tắn trên khuôn mặt. Thức nói rằng tình trạng của cậu suy cho cùng cũng là một lối ra cho cái mê cung tăm tối mà một bọn nghiệp dư nào đó tự bày ra và đày đọa nhau suốt hơn mười lăm năm qua, chỉ để tôn vinh một lũ bay bướm phù dung trong môn văn và một bọn khôn ngoan vặt vãnh trong môn toán và vật lý.

Mùa hạ đầu tiên (Chương 6)

Thức cảm thấy bất ngờ vì thời gian gần đây, mỗi lần cậu mở cửa văn phòng, đều thấy Hải Đường đã có mặt từ sớm. Nếu không phải là đang ngồi xem sách thì đang trò chuyện với Hùng, trong một chủ đề gì đó cần những lời thoại nhẹ nhàng dí dỏm. Trước đây ta luôn thấy Hùng Panô độc chiếm cái bàn to nhất, Khanh Stein hài lòng với chỗ bên cửa ngách, Mai Hạnh lóng ngóng trên chiếc salon, còn Hải Đường thì chỉ như nàng búp bê Barbie lơ đễnh đi lạc tới đây. Trừ Khanh Stein khổ hạnh, còn lại thì cái thứ tự thường hằng đó có vẻ như đang khác đi.

Mùa hạ đầu tiên (Chương 5)

Hùng Panô buông bàn phím. Đã không giờ đêm. Hai chậu cây nhỏ trên cửa sổ đã ngủ im lìm. Cuộc chạy đua với chữ đã đến hồi kết, hơn mười lăm tin bài được thanh toán trong một buổi tối xao động: một cuộc thi tình dục, bí mật của NASA, màn bôi tro chát trấu vào mặt Noam Chomsky, vụ ẩu đả bằng thái cực quyền giữa siêu thị, phát hiện bảng đánh giá mùi vị thịt người các chủng tộc, tiết lộ phương pháp tự sát gia truyền, vòng 3 đẹp nhất The Voice… Hùng Panô đặt lịch đăng tự động để có thể giãn thời gian ngủ sáng mai. Anh muốn chắc chắn rằng nỗ lực cá nhân của mình là đủ bù đắp cho thiếu hụt về nhân lực trong giai đoạn tháng tư này. Có thể những khó khăn không chỉ dừng lại ở chuyện nhân lực. Vả chăng, anh không muốn ngủ. Một người lính vừa thành công trong những pha chống trả đầu tiên không bao giờ muốn đi ngủ.