Nắng như thiêu đốt, xóa bay biến gần như tất cả những tín hiệu thẩm mỹ
trong phố phường. Cái vỉa hè móp lại, bụi chẳng buồn bay. Người ta nhìn lên
hàng cây cao bằng con mắt chiêm bái, khiếp hãi tưởng tượng về lượng dân cư của
thành phố, về những chuyến xe nhà tù di động trở sinh viên nghìn nghịt đi trên
những nẻo vô vọng, nhăn mặt nói với nhau rằng tháng 6 năm nay sẽ đi vào lịch sử.
Lịch sử thì đang réo ồn ã trên những kệ sách nhà số 771. Nó là loại
sách duy nhất được phân loại, nằm hợm hĩnh trên những chỗ đẹp nhất, vừa mắt nhất
của cả cửa hiệu. Bằng một cơ duyên nào đó, cái cửa hiệu hẹp hòi hôm nay lại được
sắp xếp gọn gàng, thông thoáng, cứ như biết trước sẽ đón người đẹp. Có thể một
đống rác rưởi nào đó đã được tống đi. Nhưng đó chỉ là về tổng thể. Những lộn xộn
cỏn con còn lại cũng đủ tách nơi này khỏi hiện thực bên ngoài, tạo nên một hiện
thực riêng: người ta sẽ đọa thân với sách, điên lên cùng sách, và nếu chết có
thể giấu xác ở đây, an toàn tuyệt đối. Khi người đẹp ngước nhìn lên trên, những
chồng sách bìa vải thuộc dạng thư viện thanh lý, xộc xệch cao đến tận nóc, như
một bức tranh dã thú trong phổ màu xanh đen, chỉ toát lên một từ duy nhất: dồn ứ.
Rồi đồng thanh kêu cứu vì chúng hiểu rằng nằm ở cái xó tối tăm này là cơ hội cuối
cùng trong vòng đời khốn khổ của mình.
Chẳng thế mà người ta gọi cửa hiệu của lão Sâm là con mắt chột của khu
phố.
“Lũ ngu đần không hiểu thế nào là mắt.” – Lão nói, giọng khinh bỉ - “Một
ngày không biết bao nhiêu bọn khỉ ho cò gáy mò ra đây để nguyền rủa thư viện.
Vì tụi nó biết là thứ gì không kiếm được ở ngoài kia, chỉ có thể mua được ở
đây”.
Lão Sâm đáng tin trong câu nói này. Tài năng lớn nhất và duy nhất của
lão trong hơn bốn mươi tuổi đời là khiến cho khách hàng – phần lớn là trí thức
– căm ghét nhưng vẫn mò đến. Lão còn sáng kiến hủy luôn cái thang sắt nối vỉa
hè, ngạo nghễ nhìn những khách hàng khốn khổ chồm lên như ngựa chứng mỗi khi tấp
xe vào cửa hiệu. Nhưng không phải trường hợp nào lão cũng đúng. Hạnh đã nhìn rất
kỹ: ở đây không có tạp chí Quyên, cũng không có những loại tạp chí bẩn thỉu hằng
ngày vẫn nằm chồng đồng dưới sàn, xếp cạnh những giáo trình đại học, trong cùng
một nhóm các loại sách hạ đẳng nhất theo sự phân biệt đặc trưng của nhà số 771.
Mai Hạnh tự hỏi liệu có bàn tay sắt thép nào đã đến sớm hơn để hốt trọn niềm hy
vọng của Cú Vọ? Hay chính sách kinh doanh mới của lão Sâm đã không còn bao gồm
thể loại tạp chí nữa? Và tất cả những gì nhóm bạn trẻ có là món quà ngẫu nhiên
của Tưởng Như kèm theo trí tưởng tượng ngây thơ của Hùng Panô, cùng một món nợ
bằng đô la đầy rủi ro…
“Chú mày vợt được con bồ hạng khủng đấy.” – Lão Sâm, tướng nhà binh
trong áo ba lỗ xanh lá và cái dây chuyền bạc to như vòng kim cô phiên bản thử
nghiệm dành cho cổ, ghé tai Mai Hạnh trong lúc cậu uống lấy uống để nước trà
bên ngoài cửa - “Cuối cùng thì quả na cũng phải mở mắt”.
“Anh nói ai cơ?” – Hạnh nuốt ực ngụm nước. Đắng ngắt. Cần cái gì đó
tinh khiết hơn để pha loãng máu.
“Miếng nem tươi kia kìa. Nó dìu chú mày đến khía cạnh nào của thuyết
libido rồi?”.
Hải Đường bận một chiếc áo phông bó, và váy xòe rất ngắn, trông như vừa
bước ra từ tạp chí người mẫu. Mai Hạnh ngó ngàng, nhưng cậu hoàn toàn bàng
quan. Chưa bao giờ cậu nghi ngờ vẻ đẹp tuyệt trần của người bạn. Nhưng cũng
chính vì thế nó không còn mới, không còn bất ngờ.
“Ước gì phụ nữ được như sách cũ.” – Mai Hạnh buột miệng.
“Nó đã giúp chú mày phá giới rồi phải không?” – Lão Sâm cười nham hiểm.
“Chỉ là bạn thôi.” – Hạnh nhún vai, chặn đứng một cơn đỏ mặt không
tương xứng với tuổi hai mươi ba – “Anh cứ hiểu như một người chị ấy”.
“Tao sẽ hiểu là một người chị phóng khoáng.” – Lão Sâm gật gù, với một
tia nhìn châm chọc – “Mười năm nữa khi đã sưu tập được kha khá bệnh tật vào người,
chú mày sẽ tự trách mình rằng tại sao lại sống phàm tục đến mức không vật ngửa
bọn quỷ cái ra từ năm mười tám tuổi”.
Một người đàn ông tóc bạc bước ra khỏi cửa tiệm, chừng đã năm mươi tuổi,
trong một bộ quần áo bò màu xanh biển, còn rất mới. Ông có một đôi tay dài,
khuôn miệng rộng. Trông ông chẳng có vẻ gì là nóng bức, chẳng có vẻ gì là thua
cuộc trước bãi chiến trường sách vở. Cũng đeo một dây chuyền to bản, nhưng nhẹ
nhàng bay bổng hơn lão Sâm. Tất cả khuôn mặt ông chỉ toát lên một vẻ phong lưu
lơ đễnh, pha lẫn một chút ngậm ngùi và có vẻ dễ tha thứ cho kẻ khác, thuộc tuýp
hiếm có của thế hệ sinh ra và dậy thì vào thời bao cấp.
Ông hút thuốc luôn luôn và Mai Hạnh hiểu rằng để cầm một đóm lửa bước
chân vào tiệm sách cũ mà không bị lão Sâm nguyền rủa, hẳn phải là một bậc anh
hào gì đó mà lão Sâm phải tự biết đường xác định tư cách.
Từ điển Truyện Kiều, Đào Duy Anh 1974, ố một góc, đã mất bìa
sau. Cái trống thiếc của Gunter
Grass, giấy khá cứng và quăn do bị ngấm nước, nghe rõ tiếng lạo xạo. Một Cơn Gió Bụi của Trần Trọng Kim, sách
bìa cứng, một bản remake ngoài luồng với giấy ngà được đánh giá rất cao về độ tỉ
mỉ trong từng mũi khâu. Dagestan của tôi,
chỉ có tập hai, bản in của NXB Cầu Vồng, một sản phẩm đáng ngưỡng mộ đến mức vì
nó người ta sẽ mãi mãi hoài niệm về Liên Xô cũ. Một đống sách giấy đen khác bằng
song ngữ Pháp Việt. Hai người bán mua đều thản nhiên và kiệm lời, họ có lẽ quá
hiểu nhau, như thể thanh toán chỉ là một thủ tục ngu ngốc cuối cùng của tiến
trình văn hóa đọc. Không mặc cả, chỉ có tiếng tặc lưỡi: một bên nào đó đã nhận
thua cuộc. Và cuối cùng mới đến lượt tiếng lạo xạo của tiền. Một trường hợp
cũng hiếm hoi khi người chi tiền trông khá nhẹ nhàng còn người bán hàng thì cứ
như là vừa nhận bản kiểm điểm của con trai thay vì là giấy bạc Polymer. Xong phần
mậu dịch, người đàn ông ngồi xuống, rót một ly trà và nói chuyện với lão Sâm về
một quyển sách bí ẩn nào đó ông đã truy tìm hơn nửa năm nay.
Chữ nghĩa làm Hải Đường khát khô cả cổ. Cô bước ra ngoài trong tình trạng
mồ hôi đang ăn mòn cơ thể xinh đẹp, làm ướt tóc mai và vì thế trông cô như chân
dung trên giấy lụa Nhật với những nét bút mềm mại đậm đà. Cô ngồi xuống cạnh
Mai Hạnh, xin một cốc nước.
Lão Sâm, trong khi giữ nguyên tư thế quay về phía Mai Hạnh, đưa một cú
liếc quyết đoán sang người đẹp. Lão toát lên một vẻ gì đó rất hài lòng, hài
lòng một cách trịch thượng, giống như bọn vương giả xem múa Ấn Độ. “Thế nào? Rất
nhiều thứ hay ho đúng không?”.
Hải Đường cảm thấy mồ hôi rịn ra từ đôi chân khép, cô ước gì cặp giò của
mình không gầy guộc như vậy để có thể mặc quần ngắn. Rót nước cho tôi đi, cô thầm nghĩ.
Cô ngầm hiểu rằng lão Sâm không hy vọng gì bán được sách cho một kiều nữ
mặc váy ngắn. Khi cô chìa ra cuốn sách bám đầy bụi, một tác phẩm chết chóc của
Stephen King, lão xua tay, ngỏ ý không tính tiền.
“Coi như quà tặng cho bạn gái Mai Hạnh, nhân dịp các em qua chơi.” –
Lão nói – “Vài cuốn sách remake cũng đủ lời lãi cho cả tuần. Cửa hàng cũng
không quyết liệt giữ lại sách văn học thị trường làm gì cả”.
Đó là món quà thứ hai rồi. Có lẽ việc để cho Hải Đường ngắm nghía tiệm
sách mà không cần phải chọn, theo lão Sâm, đã là món quà đầu tiên. Nhìn mặt lão là biết. Thôi thì cảm ơn. Hải
Đường trả lại lão một nụ cười giai nhân, đoạn thản nhiên nhét quyển sách vào
túi xách nhỏ. Sự hàm ơn không nên hiện diện ở đây. Mang về cho Thức. Cô nghĩ. Thật
là dại dột nếu đánh giá thấp sách của Stephen King. Tiếng khóa kéo va vào vải
dù khô nhắc nhở cho cô nhớ cơn khát đang xâm chiếm cổ họng mình, từng chút một.
“Anh không bán tạp chí cũ nữa hay sao?” – Mai Hạnh hỏi, trong lúc xắn
tay áo.
“Vẫn.” – Lão Sâm đáp, lạnh lùng – “Nhưng bán theo bộ. Ngày nay chắc chỉ
có dân sưu tập mới xơi món đấy. Tao vừa thanh lý tuốt tuột hơn ba trăm số tạp
chí Khoa học xã hội cho cụ Vính. Chẳng ai ưa gì cụ nhưng ít nhất đấy là Bá Kiến
của làng buôn sách. Ai mà chờ đợi được các giảng viên của chú mày xem từng số từng
bài một rồi mới bỏ vài ngàn ra mua”.
“Họ sưu tập cái gì ở đấy nhỉ?” – Mai Hạnh tiếp tục, tự dưng có cảm giác
cậu đang trong cuộc phỏng vấn.
“Cũng y hệt như sách thôi: thời
gian, độ hiếm, hình thức bên ngoài và tư liệu bên trong.” – Lão Sâm đẩy cốc nước
sang Hải Đường, kịp đưa một ánh nhìn xẻ dọc cặp chân mịn màng – “Có điều là có
ít thứ giá trị như sách. Với cả chúng phải đồng bộ, thiết kế đẹp. Với cái kiểu
trưng hình gái đội nón lá lên bìa và in quảng cáo tội vạ ngày nay thì ta nên
bán cho bọn đầu bếp hoặc dán tường quán cafe”.
Từ cốc nước trà, một mùi đàn ông hôi hám xộc thẳng vào vị giác Hải Đường.
Phía thành cốc: những vệt vàng xỉn loang lổ xếp thành những hoa văn bẩn thỉu, sản
phẩm của không biết bao nhiêu đôi môi trần thế. Cô chỉ nhấp một ngụm, đắng quắt,
ghê tởm như vừa hôn một gã ăn mày. Cô lướt nhìn đôi môi của hai gã đàn ông còn
bõng nhớt trà, rồi vờ quay mặt đi, nhìn xuống chân mình.
Khi ngước lên cô lại gặp ánh mắt mê thú của lão Sâm. Nhưng lão cũng rất
nhanh giấu diếm nét thèm thuồng xuống dưới hai hàng mí mắt. Mí mắt của lão rất
nặng, nhìn như bị ong châm, khi cụp xuống tựa như chìm vào trong một phức cảm
xa vời. Một chút gì đó của sự thông minh, của cam chịu, của đơn độc và thù hằn.
Hải Đường nở một nụ cười giữa đường môi khô khốc và lấy từ trong túi
xách một cuốn tạp chí Quyên, chìa ra cho lão Sâm, ngọt ngào: “Anh có biết mấy
quyển này chứ?”.
“Biết. Nhìn khá lạ so với các loại tạp chí cùng thời.” – Lão Sâm trả lời
theo bản năng con buôn.
“Nó có giá trị sưu tập gì không?” – Hải Đường trưng ra vẻ ngây thơ.
“Cái này không rõ.” – Bây giờ khi nhập cuộc, lão mới nhìn Hải Đường –
“Bìa theo anh là xấu. Chắc nó định tái hiện phong cách trước năm 86. Nhưng cái
gáy ghim thì không thể khen được.”
“Gáy ghim sao ạ?”.
“Nó làm mất giá trị sưu tập. Trừ thư viện, chẳng ai dựng một đống tạp
chí mỏng tang không có tên ở gáy lên tủ sách gia đình”.
Cái áo thun bắt đầu chật ních. Nước!
Nước trắng...– Hải Đường nghĩ – đóng
chai nữa. Cô gạt một lọn tóc, bây giờ thì cần gì sự quyến rũ. Vỉa hè như
cái nồi hấp và cô bắt đầu muốn cởi giày.
“Liệu có ai đấy sưu tập cái thứ này không?”.
Lão Sâm nghĩ vài giây rồi gõ gõ ngón tay xuống thành cốc trà: “Lúc đầu
tưởng là không. Nhưng gần đây thì khác”.
Hải Đường và Mai Hạnh nhìn nhau. Cơn khát thôi cào cổ họng, Hải Đường hỏi
dồn: “Vẫn có người tìm mua hả anh?”.
“Hôm kia có một gã râu kẽm, giọng lơ lớ như người Hoa. Không có vẻ gì
là chữ nghĩa thật hay chữ nghĩa rởm cả.” – Lão Sâm hồi tưởng, và đó là cơ hội để
khua ánh mắt vào trong cạp váy mỏng manh của người đẹp – “Nhưng đành làm hắn thất
vọng vậy thôi. Hắn dặn đi dặn lại là cứ tìm, nếu thấy thì báo giá. Giá nào hắn
cũng mua”.
“Kỳ lạ nhỉ”.
“Tuần nào tháng nào cũng có vài
ba tên lạ hươ lạ hoắc đến hỏi những thứ ngoài hành tinh. Hơn một nửa trong đó
rơi vào khả năng là một lũ chim lợn, giả vờ rằng thị trường cần một cái gì đấy
để bọn này chui đầu vào rọ. Chiêu trò trước đây của cụ Vính”.
Một thoáng im lặng. Lão Sâm chợt ngó Hải Đường, thân thiện: “Em tên gì
vậy?”.
“Em á? Một bông hoa. Như kiểu Quyên.” – Hải Đường nhún vai, cơn khát đã
quay trở lại, không rõ từ phía trên cơ miệng hay từ phía dưới cổ họng – “Em tên
Hải Đường”.
“Đường. Ngọt ngào nhỉ.” – Lão Sâm đá mắt sang Mai Hạnh – “Nếu Đường định
tìm loại tạp chí này thì phải nói là bây giờ nó đã đắt hơn rất nhiều rồi đấy”.
“Đắt hơn so với cái gì ạ? Có phải ai đó đã làm sốt giá...”.
“Không. Không thuộc trường hợp ấy đâu. Nói sao giờ?” – Lão Sâm tìm từ vựng
– “Có những cái không thể lường được trong tư duy của bọn sưu tập. Chẳng hạn,
có những tay mua sách chỉ để đốt đi, cho đến bản cuối cùng, là bản duy nhất mà
hắn giữ. Hoặc giữ lại hai bản, một bản cắt ra từng phần, đóng khung chia cho
thiên hạ. Vân vân... Tóm lại thế này nhé thằng cha hôm vừa rồi có thiện ý mua
thật, bởi vì ngay hôm trước đó cửa hàng này đã bán đi nguyên một bộ Quyên”.
Hai khuôn mặt sửng sốt. Mai Hạnh nuốt ực: “Nguyên một bộ? Bán cho ai ạ?”.
Lão Sâm lắc đầu, cười rung bần bật: “Nguyên tắc nghề nghiệp là không tiết
lộ. Tôi sẽ để ý hơn đến bộ tạp chí này, sẽ gọi ngay cho các cô cậu nếu cần”. Rồi lão vờ nghiêm nghị: “Mà lặn lội
chợ sách lâu năm rồi, chưa bao giờ thấy trường hợp nào khách lũ lượt đến săn mấy
quyển tạp chí ráo riết như săn thư tay của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ thế cả.
Các vị là lượt thứ tư rồi nhé”.
“Anh cũng không thể tiết lộ nguồn nhập ở đâu à?” – Một câu hỏi trực tiếp
và có phần ngu ngốc, vì thế, Hải Đường làm điệu bộ một cô nhóc tì thất vọng vì
quà sinh nhật.
“Mấy ngày qua mớ tạp chí này phải tăng giá gấp đôi rồi. Ta bán bộ vừa rồi
quá rẻ, chẳng qua cũng là thiếu bốn cuốn.” – Lão Sâm nhún vai, không hề nao
núng trước kiểu làm nũng của người đẹp – “Cứ ghi số điện thoại vào đây và cô em
sẽ được gọi đầu tiên nếu gặp bộ tiếp theo. Hứa đấy”.
Mẹ kiếp cái nguyên tắc của ông
– Hải Đường rủa thầm. Nhưng
cô biết kiểu trò chuyện này sẽ đi đến kết quả có lợi. Chỉ cần kiên nhẫn một
chút thôi. Ôi, nước. Cô yếu ớt
quay quanh tìm kiếm một cửa hàng
tạp hóa gần đây. Mãi tận bên kia đường! Phải
băng qua dòng Tô Lịch huyền bí đen tuyền, “dòng sông thanh tẩy” của cả thành phố.
“Rất khó đấy.” – Người đàn ông tóc bạc trong vai khán giả nãy giờ,
thình lình lên tiếng – “Nếu còn một bộ Quyên, thì đó có thể là bộ duy nhất còn
lại. Và tay khách hàng của cậu đã mua mất rồi”.
Ông nhìn lão Sâm, chừng như không muốn quấy quả vào cái giao
diện tự tin thạo đời mà người bán sách
đang trưng trổ ra: “Nó bị đình bản
cuối năm 1997. Không kèn không trống. Các cậu không biết cũng phải thôi”.
“Như vậy thì phải độc giả trung thành lắm mới giữ được toàn bộ số tạp
chí hả chú?” – Mai Hạnh đặt câu hỏi trong một nỗi mơ hồ: giọng nói cậu vừa nghe
thấy rất quen thuộc, nhưng không nhớ là ở đâu.
“Bộ đó tôi kiếm được là sách vỡ tủ, bán kèm một đống sách Nga lùng
nhùng khác. Chuyện thường ngày ở huyện: ông chồng yếu đau hoặc đi xa, bà vợ ngứa
mắt thanh lý luôn tủ sách.” – Lão Sâm nói, không hiểu lão định khẳng định điều
gì với thông tin này.
“Chỉ có thể là trường hợp đấy thôi.” – Người đàn ông mỉm cười, trầm lắng
– “Và cũng không phải độc giả nào đâu cậu bé. Tạp chí đó là bán nguyệt san của
tờ Hà Nội Phố, kinh phí eo hẹp nên in rất ít, tất nhiên cũng có mặt ở các sạp
báo học đường, nhưng chủ yếu phổ biến trong giới báo chí”.
Lần thứ hai trong buổi chiều Mai Hạnh và Hải Đường trao ánh mắt ngạc
nhiên cho nhau. Người đẹp cố lựa ra một câu hỏi khôn ngoan, nhưng bất thành:
“Như vậy là một nhà báo thời kỳ đó đã giữ lại toàn bộ số tạp chí đúng không
chú?”.
“Các cháu có làm báo chí không?”
Mai Hạnh và Hải Đường, hay nói chung, Cú Vọ có làm báo chí hay không? Mất
vài giây, hai cái đầu cùng lắc.
“Ta hơi ngạc nhiên.” – Giọng trầm ấm của người đàn ông tóc bạc – “Hai
mươi năm sau lại có mấy cô cậu thanh niên hỏi về Quyên. Đã thế lại còn có vài
người đến sớm hơn hỏi mua”.
“Bọn cháu không làm báo.” – Mai
Hạnh thành thật – “Nhưng có việc cần đến những quyển tạp chí đấy. Cháu đã từng
có duyên sở hữu vài cuốn, nhưng trót bán đi mất rồi. Chỉ có thế hệ chú mới biết
được về nó”.
“Tất nhiên là biết. Sách vở có duyên cả đấy. Chính ta cũng sẽ mua Quyên,
với mọi giá, nếu như may mắn gặp phải”.
Luôn sáng bừng một điếu thuốc trên tay ông, nhưng không giống kiểu hút
như đốt lửa cầu cứu kiểu Thức và Hùng. Với ngọn đuốc nicotin không bao giờ tàn ấy,
người ta dễ liên tưởng rằng ông sẽ viết thơ lục bát vào mùa đông, đốt nhà kẻ cường
hào vào mùa hạ và cô đơn đi về trên những ngõ lầy vào những đêm không trăng.
“Tại sao in với số lượng ít như vậy mà nó lại bị đình bản ạ?” – Hải Đường
mở màn, và bằng động tác xoay ghế về phía người được hỏi, cô như muốn tuyên bố
tống khứ lão Sâm khỏi vòng quan tâm.
“Hết tiền.” – Giọng Lão Sâm – “Hoặc lệnh trừng phạt”.
“Gần như cả hai lý do.” – Người đàn ông vẫn tiếp tục với chất giọng đều
đều, như thể kể một kỷ niệm cũ – “Đã xảy ra một vụ kiện”.
Liếc nhìn ba khuôn mặt hóng chuyện, ông nhấp một ngụm trà, rồi nhìn xa
xăm: “Lật bìa sau thì sẽ thấy ghi thông tin Tổng biên tập là Trương Hồng Nghi.
Nhưng lão Nghi này là Tổng thư ký tòa soạn báo Hà Nội Phố, nên kiêm luôn vị trí
cao nhất ở Quyên. Chỉ là thể loại ô dù thôi. Người thực sự đứng đầu nhóm chủ
trương là Ngọc Tầm, hồi đó còn là một
cây viết rất trẻ và nhiệt huyết. Nhưng đã xảy ra một vụ kiện sau một loạt bài tố
cáo một loạt các ca khúc đạo nhạc. Đinh Tâm, Hùng Biên – những người được gọi
là thần thái của giới trẻ thời Hà Nội đó, những người làm ra một thứ piano
ballad dịu dàng ve vãn dựa trên những cung trưởng và những ly điệu rất thiện
nghệ – đối nghịch hẳn với không khí vũ
trường, nổi loạn và Hồng Kông của Sài Gòn; hóa ra là một bọn ăn cắp tinh tế của
nhạc Bắc Âu và Celtic. Bài “Mắt Nhung”, theo đó chẳng qua là các nốt bè bậc ba
vụng về của bài Pending trong CD của nhóm Formynder, được viết thêm một đoạn
chuyển thứ nữa. Nhưng Quyên thua kiện, chịu bồi thường. Kèm theo một loạt
nguyên nhân khác, tạp chí bị đình bản”.
Mai Hạnh nhẩm lời bài hát. Có một thưở mờ xa, nó được phát đi phát lại
giữa giờ nghỉ các trận bóng đá. Tiger Cup năm 1998. Nhưng phải hơn mười năm
sau, cậu mới bắt đầu yêu ca khúc này, nhận ra nó giữa lãng quên của mình, và nhận
ra mình ở trong những mảnh hình của nó. Mắt
nhung của phố những chiều vội vàng – Dừng chân hoa ướt bóng hinh dịu dàng –
Ngày mai tôi đi nỗi buồn mất dạng... Nhưng có lẽ cậu yêu cái cảm giác mê
say một thưở gắn liền với ca khúc nhiều hơn, cái đã chịu trận trước thời gian,
trước sự trưởng thành, tỉnh táo chết tiệt của đầu óc.
“Theo cháu biết thì năm 2003 cũng có tranh cãi tương tự trên báo Sài Gòn Tiếp Thị.” – Giọng Mai Hạnh.
“Chính người khui ra trên báo Sài Gòn Tiếp Thị cũng không hề biết rằng
mình đã lỗi thời 7 năm”.
“Ban đầu cháu cứ ngỡ Quyên là tạp chí dành cho học sinh sinh viên...” –
Hải Đường nói trong khi nuốt mồ hôi mặn, bây giờ cô đã quen cơn khát, chấp nhận
hình ảnh của mình giống như một con ngốc yêu phải một gã tàn bạo. Một khoái cảm
lạ thường từ sự khô khan cùng kiệt.
“Thực tình mà nói, thời điểm đó khá phù hợp để cho ra một tạp chí như
thế.”
“Nó không cạnh tranh được với Mực Tím hay Hoa Học Trò hay sao ạ?”.
“Nguyên nhân quan trọng hơn là những người tham gia nhóm Quyên gần như
xa lạ với giới trẻ. Họ là một nhóm nghệ sỹ, nhà báo theo kiểu tiên phong. Chỉ
có một vài tác giả trẻ trong nhóm Những Đứa Con Của Cá Mập là viết về học đường,
nhưng trong đó có một số bài chỉ trích giáo dục rất nặng nề.”
Với cụm từ Những Đứa
Con Của Cá Mập hết sức thân quen, Hải Đường hết sức ngạc nhiên. Cô nghiêng mình nhìn vào vầng trán người
đàn ông bí ẩn: “Hiện nay chú còn biết ai đã từng hoạt động trong nhóm Chủ
trương của Quyên không?”.
Ông mỉm cười: “Phần lớn họ đã ra nước ngoài. Những câu chuyện của ngày
đó là một tai biến, nhưng bây giờ nhìn lại, chỉ còn là một giai thoại cũ rích,
có khi chẳng ai buồn nhắc đến, mà họ cũng chẳng nhớ nữa. Ta thấy những gì diễn
ra từ năm 98 đến nay còn đáng ghét hơn nhiều. Bản thân ta đã ngừng đọc báo từ
năm 2009”.
Ông hút một hơi sâu,
rồi như chợt nhớ ra gì đó: "Ngoại trừ một chuyện. Ái chà, cũng kỳ bí lắm".
"Chuyện gì ạ?"
"Ngọc Tầm biến mất
ngay sau vụ kiện. Không một tăm hơi. Ta nghe những người trong cuộc nói, thậm
chí khi ông ấy mất tích, một cuốn Quyên đọc dở vẫn còn mở trang trên bàn".
"Sau đó thì sao ạ?"
"Chẳng có gì xảy
ra. Chỉ là ông Ngọc Tầm từ đó đến nay không ai nhìn thấy hay biết tin gì về Ngọc
Tầm. Lâu dần người ta cũng thấy chuyện bí ẩn đó hết sức bình thường".
Cảm thấy người đàn
ông rất hiểu biết về Quyên, Hải
Đường và Mai Hạnh ngỏ ý xin liên hệ, nhưng người đàn ông xua tay: “Các cháu cứ
tìm kiếm rồi sẽ có câu trả lời. Chịu bỏ tiền ra nữa thì chắc chắn có ngày mua
được nó. Cứ vui đi, cái đích chỉ là một phần nhỏ của con đường”.
Kiểu triết lý Quà tặng cuộc sống đó dĩ nhiên không làm Hải Đường hài
lòng. Nhưng trong lúc kéo xe máy ra khỏi cái vỉa hè bấp bênh không thang nối,
người đàn ông ghé tai Mai Hạnh, nói rất khẽ: “Các cháu có thể tìm Dũng Khải
Ninh. Nhớ cái tên dài đó nhé. Dám chắc là tay Sâm đã bán nguyên bộ cho hắn”, và
nháy mắt “nhớ chuẩn bị tiền”.
Mai Hạnh bần thần: “Cháu chưa biết tên chú ạ?”.
“Tên của chú đơn giản lắm. Lê
Dương”.
Mai Hạnh nghe thấy giọng mình hòa vào tiếng xe máy nổ rầm rì “Có phải chú là người đã đặt mua Thế Giới Mới
và năm cuốn Quyên của cháu không?”
Nhận xét
Đăng nhận xét