Chuyển đến nội dung chính

Mùa hạ đầu tiên (Chương 4)


Ngay từ trong những ngày buồn bã nhất thời học cấp hai, Mai Hạnh đã hiểu ra rằng cái đích chỉ là một phần nhỏ của con đường. Nhưng bây giờ ở thời điểm hơn mười năm sau triết lý này đã đầy rẫy trên những trang ngôn tình do các đối thủ của Cú Vọ sản xuất. Lúc đó Hạnh đi xuyên qua cả tháng ba mưa mù bằng những giai điệu thập niên 90 mà đối với cậu là độc nhất, chỉ có thể nghe trong hoài niệm, bằng cách tái tạo lại trong trí nhớ. Và khi tháng tư về, cậu hòa vào trong dòng người bung ra khắp nẻo phố như những đoàn tuần hành đã bị giam kín suốt cả một mùa xuân lạt lẽo – những người mà vừa chào vừa thầm nguyền rủa nắng. Và phố Kim Mã, con đường vào hạ hãnh diện với mông và đùi thiếu nữ, nay bắt đầu lấm tấm màu hoa bằng lăng.


Nhưng không nơi nào có tạp chí Quyên: Chợ Tạp Chí phố Nguyễn Quang Bích, dãy dài những vựa sách u tối ở Mai Dịch, những cửa hiệu màu nước vối xiêu vẹo ven đường ray…
Hạnh đã phát âm gần như tập đọc cái tên đó, Q-U-Y-Ê-N cho các chủ cửa tiệm, để gần như ngầm thông báo rằng tôi chỉ trông vào may mắn, một tiếng “à” từ những người buôn sách – những người mà ít khi thích việc người ta yêu cầu một tựa sách cụ thể. Nhưng không ai biết đến nó. Có thể nó đã đi vào thế giới của sự quên – cái mà bao la gấp gần hai chục lần thế giới hiện tại. Thưở nhỏ trong lúc tập trồng cây, Hạnh đã từng đào được những miếng vỡ của con búp bê, những quả bóng bay màu, những dây nhựa lằng nhằng xanh đỏ chôn dưới đất. Khi lớn lên chẳng bao giờ ta tự hỏi những món đồ chơi xưa cũ đã đi đâu. Hạnh cũng hiểu rằng cậu không hy vọng nhiều vào cuộc tìm kiếm. Nó chỉ để khẳng định chắc chắn rằng đồng đội của cậu sẽ để cho 800 USD được yên. Cậu hài lòng với sự hợp lý đó. Cậu không phải tuýp người thất vọng về những lý do khách quan.
***
Thức đã thay đổi tatoo (hình xăm) bên mai tóc. Từ một hình xoáy vô nghĩa, cậu chuyển sang hình mũi tên vút ra từ cánh cửa mở. Cậu cho rằng nó truyền tải một thông điệp giản dị mang tính phương châm: đạp cửa và lao thẳng vào đời. Thức đã luôn sống như thế. Mặc dù vậy, cái hình xăm tóc kia chưa được tinh xảo lắm, người ta dễ nghĩ rằng đó là ký hiệu của lối thoát hiểm ở tòa nhà Lotte, hay đại loại như thế. Thêm nữa, chất sừng tiết ra hằng ngày gây ra nguy cơ lớn làm lu mờ ý nghĩa ký hiệu học của hình xăm, nên mỗi tuần Thức phải mất công bảo hành một lần.
Tuy vậy không phải nơi nào cũng có thể đạp cửa vào. Có những lối đi và những cánh cửa nằm ở một thế giới khác. Một trong những địa điểm kiểu như thế nằm ngay ở phía Đông Bắc sân trường, khuất sau một hàng bằng lăng và xà cừ cao vút, tưởng như chiếm một phần bầu trời và thời tiết cho riêng mình. Dù sao cũng trông như một miếng băng dính bong ra so với tổng thể khuôn viên trường đại học. Điếu thuốc hãng Mond lập lòe trên tay, Thức tự hỏi tại sao cậu luôn phải canh thời gian để mò đến cái trung tâm thông tin sinh viên mà cậu gọi mỉa mai là bệnh viện Stonehearst[1] kia. Cậu đi như một cuộn len lăn chậm, băng qua những nhóm sinh viên năm nhất túm tụm cạnh các ghế đá đang nghiêm túc tranh cãi những điều huyễn tưởng. Rồi bọn sinh viên khoa văn hóa học của Khanh Stein dường như lúc nào cũng mang gương mặt trẻ em tị nạn. Một vài bóng hình vô danh tha thẩn, lạc lõng ngày ngày qua lại các dãy hành lang, những môi son chói chang, đôi mắt tượng sứ, những nét mặt thủ thế, cử chỉ xua đuổi cứ thế đổi vai nhau tạo nên một bố cục vĩnh hằng trong bức tranh mà điểm sáng duy nhất là những thân thể nhễ nhại về chiều của các em trong đội ca vũ đoàn sinh viên. Thức luôn lên theo lối cầu thang bộ nằm vạ vật lãng quên sau cánh cửa to đùng, không chú thích. Nhưng kiểu di chuyển của Thức trong cái khung cảnh đó không thể gọi là đi: màu tím nhờ nhờ của những bức tường chật hẹp đã cuộn Thức lên như vòi rồng pha bột màu. Khi lên đến tầng thứ bảy, một hành lang dài lạnh lùng đổ về phía xa vô tận. Những cánh cửa im lìm như nhà nguyện, dường như nối nhau dẫn đến nơi quản giáo các thiên thần sa ngã.
Trong những buổi chiều như thế, cái tên Thức nhớ duy nhất là Franz Kafka. Còn cái tên cậu chờ đợi thì chính cậu cũng không rõ. Chỉ biết rằng là một trong những khuôn mặt giống nhau ở Bệnh viện Stonehearst này, những khuôn mặt có hồn vía của những nữ sỹ quan Đức Quốc Xã, tin tưởng tuyệt đối vào màn hình, thiếu niềm tin ở tất cả những thứ khác, nhất là những kẻ trước mặt. Điều đó khiến cho ai đó bước vào căn phòng có cái tên rất giản dị: “Quản lý sinh viên” (Nhưng Thức gọi là Phòng thử nghiệm điều trị tâm thần bằng ghế điện), đều có cảm giác đang mò đến đòi hỏi một thứ vượt quá tư cách. Vì thế họ cố gắng tiết chế câu hỏi, hoặc xin được một cái gì đó để điền vào thì tốt. Điều oái oăm là thường thì luôn có một kẻ vắng mặt trong số những “nữ sỹ quan Đức” ngồi ở đó, tệ hơn, lại luôn là kẻ quan trọng trong một khâu nào đó của quá trình giải quyết các kiến nghị, các đơn phúc khảo các hồ sơ xin học lại, các yêu cầu về thời gian biểu. Nhưng kẻ bước vào văn phòng sẽ không bao giờ biết ai vắng mặt: trình tự có vẻ như là ngẫu nhiên, một trò bốc thăm độc ác.
Một chiều nọ, sau khi Thức đã chắc chắn thuộc hết một chu kỳ những cái tên đã vắng mặt, một khuôn mặt theo kiểu mẹ kế hồi xuân ngẩng lên muộn màng tuyên bố rằng Thức phải đến trong ngày hôm sau. Bởi lẽ vì một lý do hết sức khách quan rằng họ đang phải giải quyết việc xếp lịch thi nhầm cho khóa 27 và tình cờ bỏ sót chừng hơn một trăm cái tên đã nộp học phí, có lẽ do một người tên Kiều Thanh nào đó trong phút giây xao động đã làm trật khớp bánh răng hành chính. Thức đã dụi thuốc ngay mặt bàn và khiến cho dáng hình nặng nề nọ vụt đứng dậy, chống nạnh, hỏi bằng khẩu hình của một cú khạc: “Cậu ở khoa nào?”. Thức nhẹ nhàng trả lời, theo một kiểu khinh bỉ hầu hết chỉ thấy ở phụ nữ: “Tôi đã trả lời câu này suốt ba tuần nay rồi”. Một lực kỳ lạ tựa như một luồng hơi đẩy Thức ra khỏi Stonehearst với tốc độ nhanh bất ngờ. Cậu gần như trẫm mình xuống cái ống phễu màu tím nhờ nhờ, thoáng nhìn thấy những dãy cầu thang nhỏ hẹp xoắn lại giống hệt hình xăm cũ trên mái tóc của cậu. Nhưng hình xăm giờ đã khác. Ra khỏi cánh cửa, chỉ có mũi tên mà thôi. Một mũi tên đi xuống.
Và rồi gần một tháng sau, một lực khác cũng theo phương mũi tên kể trên làm quyển sách giáo trình photo khổ A4 Landscape bay vào giữa giá để giày ở trụ sở Cú Vọ, ngang qua mặt Mai Hạnh vừa mở cửa. Thức bật tôm từ ghế salon, làm vài động tác phủi áo: “Xong. Mấy cái gạch đầu dòng khốn kiếp”.
“Cậu định làm Đinh Hùng hay Alex Mullen[2]?” – Khanh Stein, từ trong lãnh địa gần cửa ngách của cậu ta, ngước lên nhìn Thức. Và nhắm mắt đọc – “Ta ném bút giẫm lên sầu một buổi…”.
“Cái trò ôn tập này chỉ vài từ khóa là giải quyết gọn.” – Thức thở hắt ra – “Phương pháp ghi nhớ của một gã người Nga”.
“Hoặc là cậu phải nhặt lại quyển giáo trình lên”.
 “Yên tâm đi. Tớ còn thủ sẵn một phương pháp hay hơn nữa.” – Thức giơ ngón trỏ - “Một gã người Việt. Ngài có quý danh facebook là Ốc bút, bạn thân của công tử Mai Hạnh đây”.
Mai Hạnh nặng nề trút bỏ balô và lôi máy tính ra ngoài. Cậu hy vọng sẽ tìm thấy trên Tumblr một nguồn cảm hứng giúp cân bằng công việc và lịch ôn thi. Và cả Tưởng Như nữa. Nàng vừa nhắn tin nói rằng tối nay nàng muốn bị dọa ma trong rạp chiếu phim.
“Ốc Bút không phải bạn thân của tớ.” – Hạnh bào chữa – “Chỉ từng cùng nhóm đề tài nghiên cứu thôi”.
“Nó là bạn thân của tất cả những Đoàn viên gặp vấn đề về thi cử.” – Thức tưng tửng – “Một ảo thuật gia trước mặt giám thị”.
“Nó hết phép rồi.” – Mai Hạnh nói – “Hai năm trước nó có thể kháo cả đáp án cho phòng bên. Nhưng kỳ rồi giám thị đã xếp nó riêng một chỗ. Ai cũng biết Ốc Bút là Jack Ma trong kinh doanh phao thi”.
Thức cười khẩy như một lão phù thủy già: “Thằng Ốc Bút tồn tại chính vì những sự cấm đoán giả tạo đó. Cậu có biết vì sao bọn đàn ông hút đủ những thứ độc hại vào người không? Lấy ví dụ là Thần Dược Tiên Sinh đang ngồi kia. Vạn vật đều có chức năng tự nuôi mầm mống bệnh tật trong chính nó. Đó là lý thuyết về sự hài hòa”.
“Tớ nghĩ là cậu nên dẹp ý tưởng nhờ vả thằng Ốc Bút đi thì hay hơn.” – Mai Hạnh lè lưỡi, cậu thoáng nhớ đến cảm giác cô đơn khi là kẻ duy nhất học bài trong cả phòng thi. Và trong khoảng hai chục phút cuối giờ, cậu trở thành một phiên bản của siêu anh hùng Ốc Bút, nhưng thảm hại hơn rất nhiều: cậu hoàn toàn thiếu khả năng kết hợp ăn khớp với tình trạng theo dõi hay buông lỏng của giám thị. Hạnh đã bị trừ hai điểm.
“Ngược lại.” – Thức quả quyết – “Rằng cậu phải đóng vai con sóc đi lạc, luồn qua tất cả những ngõ ngách trên giảng đường, những nơi có bọn chẳng bao giờ nói chuyện với nhau bỗng nhiên túm tụm bàn tán trong một thời khắc huy hoàng của phương pháp thông tin cổ điển là truyền miệng. Cậu cũng phải biết rằng mùa thi là cả một dự án của Ốc Bút, sau suốt một học kỳ dài đánh bạn với những cậu ấm cô chiêu của các thầy cô, những bọn luôn luôn không thể sống thiếu sự ồn ào hoặc là luôn luôn vô cùng cô độc. Nó chỉ chờ đợi cái phường đó tuôn ra những lời kín kẽ, ngọt ngào liên quan đến cái đề thi tiếp theo. Như thế, như thế. Nghĩa là kỳ thi luôn công bằng với tất cả mọi người”.
“Hai lần sự công bằng đó đã trừ cậu ra” – Khanh lạnh lùng nói.
“Nhưng lần thứ ba này thì có Ốc Bút, ngay trong phòng thi.” – Thức chép miệng – “Tớ ưa nó hơn là những khoản chi tiêu ngu ngốc cho giảng viên bộ môn”.
Sau cùng Thức nói: "Mở rộng quan niệm một chút thì ôn thi, thi cũng giống mọi thứ khác chỉ là một trò chơi."
"Tùy cậu nghĩ." - Khanh lắc đầu khe khẽ - "Quyển sách trinh thám duy nhất mà tớ đọc bảo là trò chơi sẽ chơi lại ta nhiều hơn cả ta chơi nó".
Dậy lên một hương thơm lừng từ phía bàn làm việc của Hùng Panô. Anh vừa châm điếu đầu tiên, mệt mỏi kéo chiếc ghế xoay ra ngoài, thoát khỏi vùng lộn xộn của vỏ kẹo, cốc nhựa và bàn phím cáu bẩn.
“Bằng cách nào cũng được, nhảy hay là chui, các cậu phải nhanh chóng thanh toán kỳ thi tốt nghiệp” – Hùng Panô ngồi đung đưa, đồng tử của anh bắt đầu giãn ra sau hơi sâu đầu tiên - “Đợt này lượt view đã giảm trông thấy. Tớ cần những cái đầu đom đóm. Chế một loạt ảnh về Ốc Bút đi, phong nó làm thánh của Phòng thi lẫn cộng đồng mạng đi và kiếm like về đây. Đó mới là thiết thực”.
“Tớ chỉ cần một tháng để xong khóa luận.” – Khanh Stein nói, không rõ vui hay buồn – “Họ đổi đề tài của tớ rồi, bây giờ tớ sẽ khảo sát Ngữ dụng học của thông điệp quảng cáo”.
“Nghe nhảm nhí thật.” – Thức gãi má – “Như kiểu Phong cách văn bản của mặc cả ngoài chợ. Nhưng thế là còn may. Các đồng minh ạ, dị ứng nhất là kiểu đề tài Vai trò của X của Y gì đó trong thời đại mới. Sự thực là chúng ta được ăn bánh mỳ và thịt bò bít tết, nhưng phải đi trồng khoai lang”.
“Chuyện cái đề tài của tớ là do thầy Hải râu đã xin nghỉ.” – Khanh Stein nuối tiếc – “Thầy đã xin nghỉ dạy giữa chừng với lý do không đủ đam mê. Tất nhiên là sau hai mươi mấy năm bộ râu tỏa sáng trên giảng đường, làm vỡ vạc những cái đầu trống rỗng về logic, không ai tin cái lý do đó”.
Thức nuốt nước bọt, tuồng như nhớ ra một kỷ niệm cũ: “Tớ có nghe chuyện đó. Thật đáng tiếc. Bây giờ ông ấy mới hiểu mình hát nhạc Trịnh giữa một cái chợ quê. Mặc dù cái đầu của tớ không ưa lắm những người nhất quyết phải phân chia rành rọt các khái niệm theo gạch đầu dòng mà không thắc mắc về tiêu chí. Vả lại ông ấy muốn được dạy môn Đại cương văn hóa nhiều hơn. Đó là một đệ tử chân chính của Việt Tâm luận. Trong việc kể đi kể lại cái thuyết âm mưu rằng thì là Trê cóc và tranh Đám cưới chuột là những ghi chép sơ khai về bản gốc kinh dịch của người Việt, ông ấy thăng hoa như một nghệ sỹ dương cầm”.
“Nghĩa là thầy không được dạy đúng môn sở trường?” – Mai Hạnh tỏ vẻ khó hiểu trước những thông tin rối rắm của Thức.
“Có thể hiểu như thế.” – Thức gật gù – “Nói đúng hơn là cái môn mà thầy ấy nhận là sở trường. Suy cho cùng vẫn là vấn đề thiếu niềm kiêu hãnh. Thầy bị cướp micro, cướp sân khấu, lạc lõng trong sàn chứng khoán tri thức. Ngay cả bây giờ cũng không có sinh viên nào đủ hiểu biết hoặc đủ ngốc nghếch để hứng thú với chủ đề mà thầy đưa ra”.
“Đối với tớ thầy Hải là một người thầy thực sự.” – Khanh nói, hơi phô ra vẻ ngậm ngùi.
“Ít nhất thì ông ấy hiểu rằng sinh viên phải là con Chip chứ không phải cái USB.” – Thức đồng cảm – “Nhưng tụi sinh viên thì thích tìm nỗi khổ hạnh trong giáo trình hơn. Tuy hơi nhiều chữ nhưng giáo trình là Kinh thánh, nhiều sức mạnh hơn là những ý tưởng đột biến của một ông thầy lập dị”.
Điều đó đang đúng với Mai Hạnh, cậu liếc nhìn ba cuốn dày như viên ngói trong cặp với bùng nhùng những định nghĩa, những hai chấm, những gạch đầu dòng, những văn phong lúc thì trung tính, lúc thì huênh hoang, có lúc lại vòng vo sợ hãi.
“Rồi những chuyện đó cũng thành tầm phào sớm thôi.” – Hùng Panô châm lại điếu thuốc, anh thấy miệng mình như có nhựa cây – “Nếu cần học thuộc cả quyển từ điển để qua bài test, tốt nhất im lặng mà làm điều đó, các thiên thần sa ngã nhé”.
“Tính rẻ cũng phải một đô la cho bản quyền cụm từ Thiên Thần Sa Ngã của tôi.” – Thức cười khì khì
“Nếu không cẩn trọng với thi cử, chỉ có nửa đô la thôi. Vì khi đó cậu chỉ còn là sa ngã”.
Thức nhún vai: “Tớ nghĩ rằng chỉ còn thiếu một chút gì đó nữa là tôi cũng có đầy đủ sự dũng cảm giống như cậu, Hùng Panô ạ. Tớ khinh thị bằng cấp và lũ ảo tưởng, ghét cái bệnh viện Stonehearst, tôi sẽ ra khỏi đó bằng mọi cách”.
Hùng Panô đột ngột dừng ghế xoay, anh nghiêm nghị nhìn Thức: “Đừng, cậu em ạ. Đừng bằng mọi cách”.

***

Thức rời văn phòng ngay sau đó, có lẽ là trên đôi chân sáo. Thức nói sẽ đến BG&BG, một quán café đầy những trò cờ quạt giải trí ven hồ Ngọc Khánh – điểm dừng chân mơ mộng mà hết lần này đến lần khác Thức buông lời rủ rê. Cứ như thể cậu luôn muốn thuyết phục rằng cuộc sống là một vòng lặp miên viễn của cầm tù và tại ngoại, ta hãy tự giải thoát dù ngắn ngủi. Nhưng với Mai Hạnh, nhà tù thực sự của thì hiện tại là những kilogam chữ trong cuốn giáo trình, mà sự tập trung cần thiết để nuốt gọn chúng lại là một trong rất nhiều điểm yếu của Hạnh. Càng đọc, càng như đi vào một thị trấn xa lạ, không có bản đồ trong tay. Hạnh không có một phần bộ óc nhạy bén của Thức hay mẫn tiệp của Khanh Stein. Hải Đường từng nói với cậu rằng điều tồi tệ nhất là tài năng không đủ cho ham muốn. Lẽ nào thế giới này hoàn toàn chỉ dành cho bọn có chất xám… Không, không phải như thế. Luôn luôn có cách nào đó…
“Có cách này cho cậu đây.” – Hùng Panô đến gần từ lúc nào, chìa ra một cây bút bi – “Đọc mỗi phần rồi ghi lại ý chính. Sau đó chép lại thật nắn nót những cái cậu vừa ghi. Cậu biết trò chép phạt mà giáo viên hay áp dụng cho bọn trung học chứ?”.
“Có vài lần.” – Hạnh nhận lấy cây bút – “Tớ sẽ thử xem”.
“Các cậu có thể thoải mái nghỉ việc trong thời gian ôn thi. Đừng bao giờ khinh thường những thứ tất yếu phải làm.” – Hùng khoác hai tay lên thành ghế, nhìn vào khoảng không lơ lửng.
Mai Hạnh không rõ vẻ cương nghị bất chợt của Hùng có phải do cần sa mang lại hay không. Cậu thoáng nghĩ một giây, rồi hỏi: “Hồi đó, điều gì làm cho cậu dũng cảm như vậy? Ý tớ là, à ừm, cứ hiểu thế đi, làm sao mà cậu bỏ học được?”
Hùng Panô lướt mắt nhìn Hạnh, cùng đống giấy tờ, sách vở. Anh khẽ bật cười nghĩ trông cậu ta như một gã đã chạy ngược xuôi hai tháng vì cái sổ đỏ.
“Hồi đó là năm thứ ba, tớ làm việc với nhóm Thần Sáng. Đó là thời kỳ lên ngôi của các nhóm hoạt động xã hội. Thực sự tớ không biết gì nhiều về tôn chỉ của Thần Sáng, tớ không phải là Khanh hay Thức, tớ chỉ làm truyền thông mà thôi. Truyền thông lúc đó khá dễ, tựa như một cái loa. Còn facebook thì giống như quán bia mới mở và những cái loa như thế tha hồ thâu tóm thị hiếu. Bây giờ thì mọi thứ đã khác, chóng mặt. Những xảo thuật thông tin lỗi thời nhanh ghê gớm. Tớ có cảm giác bây giờ chúng ta bị thế giới mạng chơi lại…”
“Cậu có hối tiếc không?” – Giọng của Hạnh có phần bối rối – “Ý tớ là, chuyện học hành”
“Không!” – Hùng Panô hơi rướn người lên – “Tớ chỉ tiếc thời gian. Đến bây giờ tớ thấy không cần tốn quá nhiều năm tháng chỉ để có ngần ấy bài học”.
“Sau đó thì sao? Lúc cậu rời Thần Sáng ấy…”
“Lúc đầu công việc tương đối đơn giản, tớ chỉ việc đăng bài lên facebook, cắt những đoạn hùng hồn nhất để câu kéo. Nhưng chỉ một năm sau nhóm chủ trương nhận ra rằng đám người trên facebook thích hóng chuyện hơn là đọc. Thực ra chính tớ đã cảm thấy và cảnh báo điều này. Thần Sáng buộc phải nuôi thêm những thứ tranh luận huyền bí như chuyện giác ngộ, khoa học luận, phương pháp tư duy đơn tuyến gì đó… Tụi sinh viên đến lớp học của Thần Sáng không phải để học kỹ năng viết, hay thuyết trình, hình như chúng muốn trở thành Ngô Bảo Châu luôn trong ngày mai. Cái chuyện này cũng chẳng rõ là lợi hay hại. Thần Sáng tất nhiên trở nên náo nhiệt hơn những Câu Lạc Bộ khác vừa mới mọc lên. Hầu hết mọi người đều tự hào, trong đó có Minh Hải. Cậu thừa biết cái khuôn mặt của lão rồi, cái mặt không bao giờ có thể khóc được, lúc nào chực cũng tủm tỉm cười kẻ khác. Tớ chỉ làm truyền thông mà thôi. Họ không bao giờ cần truyền thông nữa. Và cũng có ba trong số mười người chủ trương Thần Sáng rút khỏi nhóm vì họ có cảm giác như đang đứng đầu một lũ sinh viên bốc đồng, tìm đến Thần Sáng như tìm đến một nhà xuất bản sách Self-help”.
“Cậu luôn chơi thân với Minh Hải mà?”
“Minh Hải rất tốt. Chính anh ta đem tớ đến với môn nhiếp ảnh. Trừ cái thế giới quan toàn phép đo lường của anh ta. Tớ chỉ nói rằng tớ cảm thấy xa lạ với không khí mới ở Thần Sáng. Lúc đó tớ cũng đã tự kết thúc cái quá trình cày cục đằng đẵng trên giảng đường Học viện Hành chính. Sự rút lui của tớ là có chủ ý và sự chuẩn bị. Tớ không bao giờ để cảm xúc quyết định kiểu như thằng Thức. Tớ đã nắm vững kỹ năng facebook marketing học được từ tay Lã Minh ở Thần Sáng, cũng là một người thuộc cánh tả của nhóm đó. Lúc đó tụi tớ đi chạy quảng cáo thuê. Rất nhiều tiền. Chạy quảng cáo bùng. Cậu biết đấy, trước đây ta có thể dùng vài thẻ Visa và tài khoản facebook khác nhau, chỉ trả tiền đến khi nào được Facebook duyệt cho ghi nợ. Lã Minh rất giỏi, anh ta nhận các dự án ở thị trường Đông Nam Á, yêu cầu có like và comment bằng tiếng Anh. Nhưng khi làm, mọi thứ được gói gọn ở Phillippines, cái đất nước có tên người giống như bọn Châu Mỹ. Mọi thứ, kể cả kinh phí. Trong buổi bình minh của quảng cáo mạng, tụi tớ đã thành công. Và cười ngoác miệng như lão Minh Hải”.
Rồi Hùng bất chợt nhìn Hạnh, xoáy sâu vào vầng trán của cậu, giọng nói như ợ hơi: “Tất cả cái mà các cậu gọi là sự dũng cảm của tớ, chỉ là sự dũng cảm của một bọn ngựa non gặp thời, và là sự dũng cảm của kẻ khác”.
Hạnh gập sách, vuốt phẳng phiu, tỏ vẻ lơ đãng: “Tớ sẽ làm theo cách học thuộc của cậu. Nhưng cậu hút nhiều thuốc quá rồi”.
“Cậu luôn có một ưu điểm là biết sợ. Còn thằng Khanh nhà khoa học kia, ít ra nó đã bớt lập dị hơn cách đây hai năm. Chỉ có Thức là tớ không bao giờ rõ nó tính toán những gì…”
Mai Hạnh thấy Khanh cúi mặt xuống, tỏ vẻ chăm chú vào cuốn sách dầy cộm trên bàn.
Từ phía cửa phòng: sinh ra từ bóng xế hoàng hôn, một dáng hình mong manh tựa như hư ảnh. Hải Đường tóc tết đuôi ngựa, với chiếc đầm màu tro xám đài trang. Hải Đường – thành viên nữ duy nhất của nhóm Cú Vọ. Cô liếc nhìn chồng giầy dép ngổn ngang đè lên tập sách photo. Một nụ cười não nùng lướt trên khuôn mặt. Rồi bước vào phòng, gần như bay.
Cô nhìn một lượt cả ba chàng trai, để xô dạt đi ánh mắt của họ: “Vụ Quyên thế nào rồi các đồng chí?”.
“Không có hy vọng gì cả” – Giọng của Mai Hạnh.
“Sẽ vẫn tiếp tục tìm kiếm” – Giọng của Hùng Panô.
Khanh cười trừ thay cho lời chào, rồi lại cúi mặt vào trang sách. Nhưng ánh mắt anh kịp đảo qua cặp chân rám nắng của người thiếu nữ hơn tuổi, đã bớt khẳng khiu hơn trước kia.
“Tớ có một tin vui và một tin buồn. Tin vui là các cậu cứ ở đây, hôm nay tớ sẽ lại làm đầu bếp.” – Hải Đường đưa mắt sang Hùng Panô, không rõ tin nào trong những tin cô nói là dành cho anh – “Tin buồn là chúng ta lại bị cắt một hợp đồng quảng cáo”. 



[1] Địa điểm bí hiểm trong bộ phim kinh dị Bệnh viện Stonehearst (sản xuất năm 2014, dựa trên một tác phẩm của văn hào Edgar Poe). Nơi đây được đồn đoán là các bệnh nhân đã bắt giam các bác sỹ của mình.
[2] Alex Mullen, sinh năm 1992, một kỷ lục gia về trí nhớ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mùa hạ đầu tiên (Chương 2)

Tối hôm đó, Mai Hạnh về nhà trên đôi chân bồng bềnh. Cậu đã gặp lại nàng sau kỳ nghỉ Tết buồn tẻ đằng đẵng trong một buổi hẹn hò thân mật. Dường như nàng đã hướng đôi môi về phía cậu . Nàng đã dụi đầu vào vai cậu như một con mèo nhỏ, nàng khẽ xỏ tay vào túi áo của cậu. Đôi mắt nàng lúc nào cũng lơ đễnh, luôn nhìn sang góc dưới bên phải. Nó vừa đẹp, vừa buồn, vừa như đang mưu tính một thứ gì đó rất thông minh. Tóm lại, người ta sẽ cứ phải truy đuổi đôi mắt của nàng. Và tóm lại phát nữa , cậu đã không hôn nàng khi cả hai bước xuống cầu thang quán Cư Xá, lúc mà cậu thấy nàng đi thật chậm rãi muộn phiền. Cậu mê mẩn vẻ đẹp lung linh của cái khung cảnh đó, lúc ánh đèn đường lọt qua những khuông sáng trên thềm chiếu nghỉ. Nhưng cậu chỉ đong đưa theo bước chân của nàng mà thôi. Một nụ hôn là vô nghĩa trong phút giây tựa như cả hai cùng khiêu vũ trong điệu nhạc trần gian.

Mùa hạ đầu tiên (Chương 7)

Cả Thức và Mai Hạnh đều không vượt qua được kỳ thi, suy cho cùng cũng là hệ quả tất yếu của cái gọi là sự tráo trở của phương pháp . Với Thức, màn suy luận thiên tài dựa trên những từ khóa học được và niềm tin vững chắc vào phương pháp chấm bài đánh giá cao những liên hệ thực tế đã không thể bù đắp cho anh đúng nửa điểm còn thiếu của cái môn anh đã hai lần thi trượt. “Cái trò chơi khăm dựa trên từ vựng này...” – Thức nói thế - "...đòi hỏi một kiểu trí năng ngoan ngoãn". Cái kiểu trí năng ngoan ngoãn đó thì muôn đời Thức không bao giờ có được. Nhưng chỉ mất ba ngày, cậu đã lấy lại được nét tươi tắn trên khuôn mặt. Thức nói rằng tình trạng của cậu suy cho cùng cũng là một lối ra cho cái mê cung tăm tối mà một bọn nghiệp dư nào đó tự bày ra và đày đọa nhau suốt hơn mười lăm năm qua, chỉ để tôn vinh một lũ bay bướm phù dung trong môn văn và một bọn khôn ngoan vặt vãnh trong môn toán và vật lý.

Mùa hạ đầu tiên (Chương 8)

Nắng như thiêu đốt, xóa bay biến gần như tất cả những tín hiệu thẩm mỹ trong phố phường. Cái vỉa hè móp lại, bụi chẳng buồn bay. Người ta nhìn lên hàng cây cao bằng con mắt chiêm bái, khiếp hãi tưởng tượng về lượng dân cư của thành phố, về những chuyến xe nhà tù di động trở sinh viên nghìn nghịt đi trên những nẻo vô vọng, nhăn mặt nói với nhau rằng tháng 6 năm nay sẽ đi vào lịch sử.